Tự tình cuộc đời

Tôi với em không phải là người thân,
Cũng chẳng phải là chung tình chăn gối,
Mà sao cứ mỗi lần em thăm hỏi,
Nước mắt dâng trào không khỏi thương đau.
Tôi với em cách xa tận đâu đâu,
Nhưng rất thắm tình không đâu có được,
Lời em nói rất chân tình sau trước,
Nghe nghẹn ngào, và nước mắt tuôn rơi.
Em gái ơi xa tít tận chân trời,
Có thấu hiểu cho lòng tôi em hỡi,
cảm ơn em về những lời thăm hỏi,
Động viên nhau và rất đỗi yêu thương.
Đời người là một bể khổ tai ương,
Đó chính là con đường ai cũng phải,
Đi qua nó để rồi vươn xa mãi,
“Cố hương” chờ hết trống trải người ơi.
Tuy trần tục nhưng cũng rất tình đời,
Rất luyến tiếc khi phải xa rời nó,
Và rồi để ai biết bao đau khổ,
Tình con người là thế đó người ơi.
Rồi sau đây sẽ mỗi người một nơi,
Kẻ đi trước, Người sau trời mới biết,
Nhưng dẫu sao đó vẫn là li biệt,
Một nén hương thơm là kết cuộc đời.
Hôm nay đây ta vẫn còn dạo chơi,
Chỉ là khách qua đường hỡi người ơi,
Quán trọ là đất trời ta ở đó,
Mịt mù cát bụi phủ mãi cuộc đời.
Nay còn nhìn nhau ta hãy cười vui,
Đừng để cho nhau buồn hỡi bạn đời,
Chan hòa mãi đong đầy trong cuộc sống,
Và hãy vui cho thỏa một đời người.
Đời người thật là hạnh phúc em ơi,
Mở mắt ra ta nhìn thấy mặt trời,
Và lại thêm một ngày ta cống hiến,
Chỉ Một phần nhỏ thôi, đời luôn vui.

Leave a comment

Your email address will not be published.


*