Hoa đốm hư không

Có một thuở mình còn ngây thơ quá
Chơi bài chòi bán, bán quán dưới vòm cây
Nắng dâng hoa lung linh điệu cầm tay
Rồi ôm chặt mắt môi cho thơm lá.
Trời lên cơn mưa dầm rơi lả tả
Em u hoài mình gá nghĩa vợ chồng
Mai mười năm làm hoa cưới rơm đồng
Sáng vào học, chiều ra sông tắm nước.
Có thương xưa quên quảng đời xuôi ngược
Đầu sông Tương ai lần lá cuối sông
Nẻo về nhau anh gá nghĩa tơ hồng
Em nức nở giờ hoa xưa đổi chủ.
Đời hoa đốm ngỡ trần gian chốn cũ
Mãi tin nhau lần khúc hát lên trời
Cõi hư không vũ trụ tối chơi vơi
Vô thường hỏi mượn thời gian thách đố.

Leave a comment

Your email address will not be published.


*